Bạn có thể kiểm soát đau buồn cũ

Cả hai đều do những tổn thương cũ chưa được giải quyết. Cảm nhận dễ chịu với những xúc cảm của bạn có nghĩa bạn sẽ không lúng túng đối với những xúc cảm của người khác. Thay vì trách móc những người làm tổn thương bạn thì bạn có thể sẽ tha thứ. Những bài học có được từ bài tập này rất sâu xa:
 Mỗi người họat động theo mức ý của chính họ. Đây là tất cả những gì chúng ta có thể yêu cầu chính mình hoặc yêu cầu bất kỳ người nào khác. Dù một người bị tổn thương như thế nào, người ấy vẫn có thể thể hiện sự tốt đẹp nhất, tùy thuộc những hạn chế về ý thức của người đó. Tha thứ cho người khác chỉ đến, khi bạn có thể giải phóng tổn thương của chính mình. Giải phóng được càng hoàn hảo thì sự tha thứ sẽ càng thành thật. Không một người nào có thể thực sự làm tổn thương bạn trừ phi bạn tạo cho họ sức mạnh để làm việc đó. Sức mạnh này nằm ngay trong đau khổ chưa giải quyết được của riêng bạn. Bạn có thể kiểm soát đau buồn cũ và phục hồi được sức mạnh đối với những xúc cảm của bạn. Cho đến khi bạn làm được điều đó thì những cảm nhận của bạn sẽ tiếp tục loanh quanh ở ý muốn thoáng qua, đột ngột của người khác. Những sự kiện bên ngoài không có một sức mạnh nào làm tổn thương bạn. Tổn thương xuất hiện khi một cách hiểu nảy ra trong óc bạn. Bạn có thể sống vượt ngoài cách hiểu, trong một trạng thái chứng kiến, sự nhận thức thuần túy, không đụng tới được điều đó là thực tế của bạn. Xin nói lại, lý do bài tập này đánh bại sự lão hóa là nó đưa bạn về hiện tại, và nhận thức ở thời điểm hiện tại thì vĩnh viễn không già. Nó vẫn như nhau khi bạn 5 tuổi hoặc 85 tuổi. Sự khám phá ra tự do trong hiện tại mở cửa cho trải nghiệm thường trực về cái vĩnh hằng, trong đó quá khứ, hiện tại và tương lai bộc lộ là những ảo giác so với thực tại đích thực, luôn hiện hữu ở đây và hiện tại. Những tuyên bố không chính thức thì còn nói tới số tuổi cao hơn nhiều, và cũng ít ngờ vực đối với những người không được nhắc tới đã từng sống tới tuổi 115 hoặc hơn. Belle không thách thức kỷ lục, song ngay cả chỉ là một đối thủ, bà cũng đã thuộc lớp người thực sự trường thọ. Xưa nay tôi vẫn từng là một người hoạt động thì tại sao lại sợ sẽ có một ngày tôi sẽ ngồi rũ mình trong một chiếc ghế không bao giờ đứng dậy được nữa? Nếu chưa có được trí khôn cũng không sao, trí khôn là món quà đến đúng lúc, là một thiên tài chợt xuất hiện.