Tổn thương và sửa đổi ADN

ADN được mã hoá bằng mối tương quan giữa 4 gốc nitơ: adenine, thymin, guanine, cytosine.
Rất nhiều người ủng hộ quan điểm của Hayflick nhưng “kẻ thù” của nó cũng không ít. Tuổi thọ của các tế bào nuôi cấy tách ra từ cơ thể chuột nhắt 3 ngày tuổi và chuột già hoàn toàn không khác nhau. Khi cấy tế bào của cơ thể này sang cơ thể khác số lần phân bào có thể vượt xa giới hạn của Hayflick, thực tế là vô hạn. Theo Hayflick tế bào tách ra khỏi cơ thể nuôi cấy trong tổ chức khác có khả năng phân bào bị giới hạn. Điều này chứng tỏ môi trường, các mối liên quan điều tiết trong cơ thể đã cải tổ một cách cơ bản các tính chất cơ bản của tế bào. Vì vậy tế bào không thoát khỏi được sự ảnh hưởng này cả ngay khi chúng ở ngoài cơ thể.
Các thí nghiệm của Hayflick trên các tế bào nuôi cấy đã không tạo ra được các điều kiện thực tế đúng như các điều kiện có trong cơ thể. Ngoài ra do số lần phân chia giảm nên tế bào nuôi cấy không chết, nó biệt lập và ngừng phân chia. Không thấy mối liên hệ giữa số lần phân bào và tuổi thọ ở khá nhiều loài. Đặc biệt rất nhiều côn trùng được cấu tạo bởi các tế bào không phân chia và không thể lấy giới hạn Hayflick là hiện tượng đặc trưng cho tế bào nuôi cấy, chỉ là mô hình để nghiên cứu một số khía cạnh già hoá của tế bào. Thực tế cho thấy các tế bào da của chuột nhắt sau khi cấy sống được7 năm, còn tế bào tiền liệt tuyến – 6 năm. Nói một cách khác đi là: sự thay đổi môi trường sống đã kéo dài tuổi thọ của tổ chức, nó sống lâu hơn con vật chủ nhân.
Thiên nhiên là nhà máy của mọi sự kỳ diệu. Đỉnh cao sáng tạo của nó là phân tử ADN. Nó chứa đựng toàn bộ thông tin di truyền, nhờ vậy mà các đặc điểm của loài được giữ lại, chương trình cấu tạo các protein của vật mang sự sống, cơ bản được mã hoá tại đây. ADN được mã hoá bằng mối tương quan giữa 4 gốc nitơ: adenine, thymin, guanine, cytosine. Sự phát triển của tế bào sinh dục thành một cơ thể hoàn chỉnh, di truyền và biến dị, cuối cùng là sự tiến hóa của toàn bộ thế giới động vật được xác định bởi thông tin chứa trong phân tử ADN.
Nếu ADN là một phân tử dễ bị tổn thương thì sự phát triển theo quy luật của toàn bộ thế giới động vật tất nhiên là không thực hiện được. Qua đó người ta kết luận rằng ADN là phân tử lớn với độ bền lý hóa khá cao. Nhưng nhiều tác giả đã chứng minh ADN rất nhạy cảm đối với tác động của môi trường bên trong và bên ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *